Wednesday, 4 Dec 2019
Uncategorized Văn mẫu hay Trung học phổ thông

Cảm nghĩ về cây đa làng em

về làng em

Bài làm

Loading...

Đi khắp làng quê Việt Nam, trải qua bao thăng trầm của lịch sử và cho đến tận ngày nay, trong một thế giới , hình ảnh cây đa đã và đang tồn tại một cách quen thuộc, bình dị và gần gũi với những người nông dân áo vải. Cây đa là một biểu tượng vô cùng quen thuộc đối với người nông dân Việt Nam, đặc biệt là người dân ở vùng Bắc bộ.

Làng tôi cũng có một cây đa như thế. Không ít thì nhiều nhưng phải có một cây ở đầu làng. Xù xì, rậm rạp nhưng lại vô cùng oai nghiêm, sừng sững đứng đó suốt bao năm trời. Tôi ra đời đã thấy nó ở đấy, lâu rồi. Các cụ xưa vẫn thường kể rằng: Cây đa là cây thuốc thần được chú cuội đem về và chữa bệnh cho mọi người. Khi cây đa thần cùng chú Cuội bay lên trời thì chỉ còn lại cây đa như ngày nay. Chính vì thế mà làng tôi rất tự hào về nó.

chúng tôi đã có rất nhiều thân thuộc gắn bó cùng cây đa. Những đêm rằm, cây đa là nơi chúng tôi tụ tập để tha hồ chơi rồng rắn lên mây, đuổi bắt trốn tìm. Với chúng tôi, cây đa làng đầu làng ấy đã che mát ôm ấp bao kỷ niệm tuổi thơ. Chúng tôi cùng nhau lớn lên dưới gốc cây đa làng. Có những buổi trưa hè oi ả, những người nông dân đi làm về thường ghé vào đây để mời nhau bát nước chè xanh, miếng trầu hay tận hưởng những ngọn gió mát lành từ đồng ruộng xanh bất tận thổi đến, làm xua đi cái cảm giác mệt nhọc. Còn chúng tôi – chăn trâu cũng xem đây là điểm hẹn lý tưởng cho các trò chơi đồng quê: lúc thì trèo lên cây nghịch ngợm, lúc thì dùng lá làm trâu, lúc chơi đánh trận giả… Không biết từ bao giờ mà bóng mát của cây đa vô tình đã trở thành một trong những điểm đến văn hóa của ngôi làng. Vào những ngày trăng sáng, gốc đa lại là nơi chứng kiến biết bao thế hệ đôi lứa trao cho nhau lời thề son sắt và cũng tại nơi này đã tiễn những người anh em lên đường nhập ngũ, thực hiện nghĩa vụ với đất nước.

Xem thêm:  Tưởng tượng về cuộc gặp gỡ của em và người lính lái xe trong bài thơ về tiểu đội xe không kính

Là nhân chứng đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của lịch sử, trải qua hàng trăm năm, cây đa vẫn đứng đó sừng sững, hiên ngang. Nó như đang nở nụ cười để khoe chiến tích tồn tại hàng trăm năm tuổi này. Ôi thân thuộc biết bao! Cây đa làng tôi!

hiện đại khiến cho nhiều giá trị truyền thống cổ xưa bị lãng quên, mai một, đôi khi những cây cổ thụ trăm tuổi phải ngã xuống trước sự xâm lấn của nhịp điệu đô thị hóa. Vẫn biết quy luật là khó cưỡng nhưng sao tôi vẫn thảng thốt giật mình khi nghĩ về cây đa của làng tôi, nghĩ về những giá trị văn hóa cổ truyền sẽ dần bị mai một trước nhịp điệu đô thị hóa ấy. Tôi chợt ngậm ngùi, xót xa và đồng cảm với : “Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ?”

Post Comment