Văn mẫu hay Trung học cơ sở

Em hãy kể về giấc mơ gặp lại người thân đã cách xa rất lâu -văn lớp 8

Đánh giá bài viết

Đề bài: Em hãy kể về giấc mơ gặp lại người thân đã cách xa rất lâu

Bài làm

Loading...

Giấc mơ là những gì bạn mong ước, nhớ nhung rồi đêm nằm mộng thành sự thật. Có ai đó đã nói rằng giấc mơ chính là phản ánh hiện thực ban ngày của bạn. Tôi luôn có một ước mơ là được gặp lại bà mình dù chỉ một lần, nhưng bà tôi đã đi rất xa từ khi tôi còn nhỏ. Nhưng tôi vẫn hy vọng sẽ có lần được gặp lại bà để nói với bà một lời xin lỗi. Rồi ước mơ của tôi cũng thành hiện thực, khi tôi được gặp lại bà trong giấc mơ của chính mình.

Tối đó vào một buổi tối ngày thứ bảy, trời mùa thu tháng 8 gió nhè nhẹ. Tôi mở bung cửa sổ phòng ngủ, chờ những cơn gió thổi vào cho mát. Thời tiết dễ chịu như thế này tôi không thích bật điều hòa hay dùng quạt điện mà muốn được tận hưởng sự dịu dàng của những cơn gió thu. Thoáng đâu đó qua những ngõ nhỏ của những dãy nhà tôi ngửi thấy mùi thơm của hương ổi chín, một thứ quà quê mà khi còn sống bà ngoại tôi thường đi chợ rồi mua về cho tôi rất nhiều. Bất chợt tôi nhớ bà da diết, cảm thấy sống mũi mình cay cay.

Ngày bà còn sống, do bố tôi đi nước ngoài từ năm tôi 3 tuổi, mẹ tôi đón bà ngoại về nhà ở cùng để bà giúp đỡ mẹ trông nom, chăm sóc tôi. Mẹ tôi làm công nhân ở một xí nghiệp gần nhà, nhưng, công việc vô cùng vất vả mẹ thường xuyên phải làm ca. Hai sáng, rồi hai chiều và hai đêm, nên nhiều đêm mẹ đi làm tới 11 giờ mới về hoặc đi cả đêm tới 6 giờ sáng hôm sau. Nhà chỉ có mình tôi và bà, tối nào tôi cũng thường khó ngủ, tôi hay đòi bà cho sờ tí, rồi bắt bà kể chuyện cổ tích cho nghe. Những lúc được gục đầu vào vòng tay bà tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Rồi tôi lớn dần lên theo năm tháng năm tôi học lớp 7 bà đã già yếu đi nhiều. Mẹ tôi thì được chuyển công tác mẹ chỉ làm hành chính thôi được nghỉ cuối tuần. Mẹ không phải làm ca tối như xưa nữa, nên bà tôi muốn được về sống cùng con trai mình là bác Cả của tôi. Tôi buồn lắm, tôi giận bà rất nhiều vì tôi cảm thấy bà không còn yêu tôi, không còn thương tôi nữa nên mới xin về sống cùng bác Cả như thế.

Tôi đã khóc đã xin bà ở lại với mẹ con tôi. Nhưng bà không chịu bà xoa đầu tôi và nói “Con đã lớn rồi, bà giờ già yếu cũng chẳng giúp đỡ hai mẹ con được nhiều nữa. Bà muốn về nhà để hương khói cho ông ngoại con”. Rồi bà về nhà bác Cả. Trước khi bà lên ô tô về nhà bác Cả tôi đã chạy theo xe và nói với bà rằng “Con ghét bà, vì bà bỏ con”. Nhà bác Cả xa nhà tôi lắm, cách nhau tận mấy tiếng đồng hồ đi xe bus. Nên từ khi bà đi, tôi ít khi được gặp bà.

Mẹ tôi bảo “chờ tới khi nghỉ hè mẹ sẽ cho con về nhà bà chơi một tháng”. Tôi mong hè lắm, bởi tôi rất nhớ bà. Nhưng gần đến hè năm đó, bác Cả tôi gọi điện ra thông báo rằng bà tôi bị ốm nặng lắm, có lẽ bà sẽ không qua khỏi bảo mẹ con tôi đi tới nhà bác gấp. Mẹ mua vé xe rồi hai mẹ con tôi chuẩn bị hành lý lên đường. Nhưng khi mẹ con tôi tới nơi thì thấy cả nhà bác Cả đang khóc rất to.

Mẹ tôi vứt chiếc túi đựng quần áo xuống đất rồi lao vào nhà mắt nhòa lệ. Giây phút ấy tôi hiểu rằng bà không còn ở trên đời này nữa. Bà ngoại tôi đã mãi mãi ra đi tới một vùng đất rất xa mà tôi sẽ không khi nào con gặp lại. Tôi khóc, khóc rất nhiều. Tôi muốn nói với bà rằng “Tôi yêu bà. Tôi không ghét bà như tôi đã nói” nhưng không còn kịp nữa rồi, không thể nào nữa. Tôi cứ đứng giữa sân và khóc.

Rồi đám tang bà cũng qua đi, tôi trở về nhà rồi đi học, ngày nào tôi cũng ước được gặp bà một lần. Rồi mãi cho tới một hôm, ngày thứ bảy định mệnh. Ngày thứ bảy của tháng 8 mùa thu dịu mát. Tôi đã được gặp bà trong giấc mơ. Khi những ô cửa sổ được mở tung, gió thu nhè nhẹ làm tôi ngủ gật lúc nào không biết. Tôi ngủ và trong giấc mơ tôi thấy bà đứng ở một cây cầu màu đỏ rất đẹp, bà mặc chiếc áo tứ thân trông rất giống các cụ lên chùa thường mặc. Chân đi hài kiểu hài của vua chúa ngày xưa, đầu vấn khăn mỏ quạ màu đen, miệng bỏm bẻm nhai trầu.

Bà gọi tôi “Khôi Nguyên hả con, lại đây với bà” Tôi òa khóc nức nở chạy lại bên bà sà vào lòng bà như những ngày thơ dại. Tôi nói với bà rất nhiều, nhiều tới mức giờ tôi cũng không nhớ hết mình đã nói những gì, chỉ biết tôi nói “Con nhớ bà. Con yêu bà lắm” Bà nhìn tôi cười hiền hậu rồi xoa xoa cái đầu đinh của tôi bảo “Bà cũng thương con nhiều lắm. Cố gắng học hành chăm chỉ, nghe lời mẹ nghe con. Mẹ con nó vất vả nhiều đừng làm nó phải buồn lòng”. Tôi gật đầu lia lịa.

Loading...

Rồi bà đứng lên rồi từ từ đi qua cây cầu. Một làn sương mờ ảo bao phủ cây cầu màu đỏ đó. Tôi cố hết sức vùng đứng dậy chạy theo bà gọi lớn “Bà ơi đợi con, bà cho con đi với” nhưng cơ thể tôi không thể nào nhúc nhích được nó cứ đứng yên bất động rồi tôi ú ớ “Bà ơi, bà ơi đợi con”. Lúc bấy giờ mẹ tôi từ ngoài chạy vào vỗ nhẹ vào lưng tôi gọi “Khôi Nguyên con mơ gì mà kêu to thế?” Lúc này, tôi mới choàng tỉnh khỏi cơn mê, hai hàng nước mắt vẫn còn chảy dài trên má. Tôi kể lại cho mẹ nghe những gì tôi vừa nhìn thấy. Mẹ cười bảo tôi “Thế chắc bà vừa về thăm con đấy”. Tôi cũng gật đầu đồng ý với ý kiến của mẹ.

Giấc mơ gặp bà là khoảnh khắc thần kỳ đáp ứng nỗi nhớ nhung, mong chờ của tôi. Dù chỉ có một vài thời khắc ngắn ngủi nhưng tôi vô cùng trân trọng giấc mơ đó, bởi tôi đã được gặp lại người mình vô cùng thương quý, được nói với bà những điều tôi ấp ủ bấy lâu nay, được ngồi trong lòng bà sống lại những ngày thơ bé.

Nguồn: Tài liệu văn mẫu