Friday, 6 Dec 2019
Uncategorized Văn mẫu hay Trung học phổ thông

Kể lại Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy qua lời kể của Trọng Thủy

Kể lại Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy qua lời kể của Trọng Thủy

Bài làm

Loading...

Ta là Trọng Thủy – hoàng tử của một đất nước xinh đẹp, được vua cha yêu thương và tin tưởng hết mực. Cạnh bên vương quốc của ta là nước Âu Lạc phát triển phồn thịnh nổi danh với thành Cổ Loa vững chắc. Cha ta vì tham vọng mà dùng mọi cách để cướp nước Âu Lạc và gây ra cho ta một nỗi đau khổ không thể nào tả được.

Chuyện bắt đầu từ khi vua cha quyết định đem quân xâm lược Âu Lạc. Âu Lạc vốn là một vùng đất trù phú mà cha và ta để ý từ lâu. Như ta được biết thì vua nước này là An Dương Vương. Ông đã dời thành từ vùng núi hiểm trở xuống đồng bằng đất đai màu mỡ. Ta đương nhiên ủng hộ quyết định của vua cha. Kể từ khi Âu Lạc xây xong thành Cổ Loa, vị trí nằm gọn trong đồng bằng vốn xanh tươi, thuận tiện phát triển, nay càng dễ dàng đổ bộ quân mình xuống đó. Chắc chắn thương vong sẽ ít hơn khi đánh ở miền đồi núi gập ghềnh.Và thế là cha lên đường ngay mà không chần chừ. Tuy nhiên, sự việc không thành công như mong đợi. Bên phía Âu Lạc, vua An Dương Vương có một loại vũ khí thần kì bắn một phát thì có hàng ngàn mũi tên bay ra. Cha ta giao chiến chẳng bao lâu thì thua lớn, phải rút về Trâu Sơn, đắp luý nhưng không dám manh động đối chiến. Trước cái nỏ với sức công phá cực kì lớn, quân ta phải xin hoà. Liên tục mấy ngày sau thất bại, vua cha quả thật ăn không ngon, ngủ không yên. Lòng ta cũng nặng trịch khi vua cha cứ nhíu mày mãi. Nhiều đêm liên tiếp, ta thấy đèn bên phòng cha vẫn bập bùng sáng. Cha hao tâm tổn sức nhiều như vậy, ta có khuyên người giữ gìn sức khoẻ bao nhiêu, người cũng chỉ gật đầu cho qua… Cho đến một ngày, cha đưa ra một quyết định khiến ta không khỏi trăn trở. Vua cha gọi ta đến và bảo ta đi ở rể cho vua An Dương Vương. Ta quá bất ngờ vì điều này nhưng sau khi nắm rõ “ý đồ” của cha thì ta đã tuân lệnh làm theo.Cha cùng ta sang nước Âu Lạc xin hòa và muốn tỏ thành ý kết bang giao hai nước. Ta luôn nghĩ rằng An Dương Vương không quên lòng dạ phương Bắc, luôn hòng chiếm phương Nam nên sẽ không bao giờ đồng ý. Nào ngờ, vua An Dương Vương đã chấp nhận. Vậy là ông trời đã giúp cha con ta một bước.

Xem thêm:  Soạn văn bài Tập làm văn: Tả cảnh

Cha con ta nhanh chóng chuẩn bị lễ vật, cử hành hôn lễ và cũng là để sớm thực hiện âm mưu như đã trù tính trước đó. Vợ của ta đó là Mị Châu – công chúa nước Âu Lạc. Mị Châu xinh đẹp tuyệt trần, quả giống như tên của nàng là một viên ngọc lung linh cao quý nhưng vẫn có những lúc nhẹ nhàng, trong sáng. Qua những ngày tháng sống bên Mị Châu trái tim ta đây có vẻ như đã rung động trước nàng, trước người con gái xinh đẹp, nết na và hiền thục. Nhưng ta đây còn mạng trọng trách bên mình, lời cha khó cãi, ta đành chôn giấu tình cảm ấy mà làm theo lời cha. Thế rồi thời khắc đã đến! mà cha muốn đưa ta vào cuộc hôn nhân này cuối cùng cũng sắp chín muồi. Ta ngỏ ý với nàng rằng ta muốn xem vũ khí thần thông quảng đại mà đã khiến Âu Lạc thắng nước ta khi xưa. Và đúng như cha dự tính, mọi việc đâu vào đó cứ thế diễn ra.Ta âm thầm sai người làm giả một cái nỏ giống hệt như vậy và đánh tráo nỏ thần. Vào đêm hôm trước khi lên đường giao nỏ thần cho cha ta, ta và Mị Châu đã tâm sự với nhau đến khuya, ta lấy đôi mắt nhẹ nhàng âu yếm nhìn người vợ xinh đẹp đáng thương mà hỏi:

– Nếu mai đây có giặc sang đánh, ta và nàng lạc mất nhau thì lấy gì làm tín hiệu gặp lại.

Mị Châu vẫn ngây thơ và nói:

– Thiếp có áo lông ngỗng thường mặt trên người, nếu có cớ sự như chàng nói, thiếp sẽ rãi lông ngỗng khắp các ngã đường để chàng tìm thấy thiếp.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về câu nói “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”- văn lớp 7

Mị Châu đúng là ngây thơ quá mức, khi ta đưa ra một câu hỏi kì lạ như vậy mà nàng vẫn không một chút lo lắng hoang mang, một mực tin tưởng vào lời ta nói. Khi cơ nghiệp đã thành thì giữa ta và Mị Châu có được tiếp tục chăng, hay phải rơi vào cảnh nước mất nhà tan, mỗi nơi mỗi ngã. Ta lo lắm!

Sáng sớm hôm sau, ta lấy nỏ thần đã trộm mang về cho vua cha. Cha ta rất hài lòng và vui mừng khôn xiết. Về phần ta thì được cha khen thưởng hết lời nhưng lòng ta vẫn chỉ hướng về Mị Châu, lo lắng cho nàng. Khi đã có nỏ thần trong tay, ta và cha ta cùng nhau đem quân sang đánh nước Âu Lạc. Vua An Dương Vương vẫn ngồi đấy điềm nhiên đánh cờ vì ỷ y vào sức mạnh của chiếc nỏ thần. Đó cũng là giúp quân ta tiến sâu hơn vào lãnh thổ. Lúc này nhà vua đã bắt đầu lo sợ, vua đặt Mị Châu ở sau ngựa và chạy về bờ sông. Trong lúc đó Mị Chậu rứt hết áo lông ngỗng rải trên đường để lại tín hiệu cho ta. Khi đến bờ sông thần Kim Quy nổi lên , nàng bị kết tội là giặc và bị vua cha rút gươm chém chết. Nhưng trước đó Mị Châu đã khấn rằng nếu nàng không có ý mưu hại nước nhà thì chết thành ngọc thạch còn không thì xác sẽ tan thành cát bụi, còn vua An Dương Vương cầm sừng tê bảy tất rẽ thẳng xuống nước. Những chuyện này ta chỉ được nghe kể lại từ một bà lão ở gần đấy.

Khi ta đến thì Mị Châu đã chết, ta đem xác nàng mang về mai táng. Điều ta lo sợ đã biến thành hiện thực, ta đau khổ vô bờ bến, con tim như ngừng đập, lòng ta đau như cắt.. Tuy chúng ta là của hai quốc gia khác nhau, nhưng ta thật sự yêu nàng. Tình yêu này không hề giả dối. Bây giờ ta đã hoàn thành nhiệm vụ, “ý đồ” cướp nước của cha ta giờ đây đã hoàn thành nhưng đổi lại ta mất Mị Châu – người con gái mà ta hết lòng yêu thương ấy. Ta đã từng nghĩ đến cảnh chia tay nhưng không ngờ được rằng Mị Châu đã vì ta mà bị cha mình tự tay rút gươm chém chết. Lỗi lầm của ta mang đến cho Mị Châu dù ta có chết đi cũng không đủ để bù đắp cho nàng.

Xem thêm:  Soạn văn bài: Luyện tập viết đoạn văn chứng minh
Loading...

Hôm đó, cái tên Mị Châu không biết đã được ta gọi lên bao nhiêu lần, hét lên bao nhiêu lần. Ta cứ ngồi đó, ôm nàng, lay nàng, cố ngăn nước mắt tràn ra nhưng bất lực. Ta đem nàng về hoả táng ở Loa Thành, xác nàng bỗng biến thành ngọc thạch. Nhiều đêm sau, ta không sao yên lòng. Hễ mở mắt lại muốn kiếm tìm xung quanh hình bóng của nàng. Hễ nhắm mắt lại mường tượng nàng đang gần bên, làn môi mềm, bờ vai mảnh khảnh… Ta nhớ nàng…. Ta đi đến đâu thì trước mắt ta cũng là người vợ xinh đẹp, dễ thương đang cười nói vui vẻ, trong sáng như ngày nào.

Vào một đêm trăng sáng ta ra vườn ngồi nhớ về cảnh lúc ta và Mị Châu bên nhau, Mị Châu tựa đầu vào vai ta, mở to mắt nhìn ngắm vầng trăng sáng đẹp. Cảnh còn đó, trăng còn đó, nhưng người nay đã mất, còn đâu một hình bóng quen thuộc. Bỗng ta nghe như tiếng Mị Châu văng vẳng đâu đây, ta chạy khắp nơi tìm nàng, khi đến bên cái giếng nước ở cuối sân vườn thì thấy rõ mồn một gương mặt của Mị Châu. Nàng đang lạnh, đang cần ta che chở và ta cũng chẳng cần phải , nhảy ngay xuống giếng với người vợ thân yêu. Trước khi mất hoàn toàn ý thức, ta còn nghe loáng thoáng tiếng nháo nhác của các công công: “Hoàng tử! Hoàng tử…!”

Ta hy vọng cái giếng này sẽ là nơi minh chứng cho hạnh phúc của ta và Mị Châu. Chúng ta sẽ sống một kiếp khác không là hoàng tử và công chúa, không mang những trọng trách nặng nề trên người. Chúng ta là những người thường dân sống vui vẻ đời đời kiếp kiếp bên nhau.

Post Comment