Văn mẫu hay Trung học cơ sở

Miêu tả con đường từ nhà đến trường

Mỗi con đường đi đều có cảnh đẹp một kỉ niệm đặc biệt riêng, nhưng đặc bịêt nhất vẫn là con đường đến trường, con đường mà em đi học mỗi ngày, đưa em đến những trang sách mới, cuộc sống mới.

Loading...

Ánh nắng sớm mai cùng làn gió nhẹ khởi đầu một ngày mới thật khoan khoái và tươi mới. Vì đi học sáng cũng khá sớm nên hôm nào em cũng được gặp các bà, các ông đi tập thể dục, trông mọi người thật tươi vui, những bài tập dưỡng sinh như làm các cụ thêm trẻ ra, thêm khỏe mạnh hơn, tiếp thêm tinh thần cho con cháu vui vẻ chờ đón ngày làm việc mới. Những chú chó cũng không kém cạnh cũng được chủ hoặc giúp việc dắt đi dạo quanh xóm để hưởng chút nắng sớm mai. Gần nhà có trường học, nên ba mẹ mấy đứa cùng xóm đều xin cho học cùng nhau, sớm sớm túm tụm nhau đi học, chiều lại dắt nhau về. Buổi chợ sớm cũng họp từ lâu, mọi người có vẻ rất bận rộn nên họ mua hàng cũng rất nhanh chóng, thịt lợn, thịt gà, rau, bún… Họ mua hàng nhanh chóng và khá nhiều, đa số họ mua hàng về cất trữ và sử dụng cho cả ba bữa ăn trong ngày. Có người thì bình thản, họ chọn lựa, mua bán rất thư thái, chậm rãi. Đi qua khỏi chợ cóc đó, bắt gặp ngay hàng cây xanh được trồng thẳng tắp hai bên đường, bóng cây lớn và cao được trồng lâu năm, tán lá to che gần hết mặt đường, mùa hè đi học về, trẻ con chúng em là thích nhất.. Không chỉ có hàng cây xanh, mà còn có cả hoa sữa, trên con đường ấy còn rợp một màu hoa điệp vàng óng ả vào cuối tiết trời thu. 

Xem thêm:  Cảm nghĩ về tác phẩm ” Muốn làm thằng cuội”

Đi tiếp đến, Bên trái có nhà ở cùng mấy hiệu sách hai ba tầng san sát liền kề nhau, bên phải là trường mẫu giáo và vài ba quán café ăn sáng. Những chiếc khăn quàng đỏ tung bay tô điểm thêm nét đẹp hoàn thiện hơn cho con đường. Con đường cứ như vậy gắn bó với chúng em trong nhiều năm học, nó chứng kiến bao kỉ niệm của tuổi học trò trong em. Trên đường đi học về không có lần nào chúng em không dừng lại bên đường để hóng mát. Đi hết quãng cây lớn đó là dãy doanh trại quân đội nhân dân Việt Nam. Không biết thuộc bên nào với bên nào, chúng em chỉ thấy ba mẫu quân phục khác nhau, ngày nào đi qua cũng thấy có người đứng gác ở ngoài, đeo súng đứng trang nghiêm, kèm theo khuôn mặt không cảm xúc. Cũng đến lúc các cửa hàng, cửa hiệu chuẩn bị dọn dẹp mở cửa đón khách. Ánh nắng vàng óng rải xuống con đường. Mặt đường ánh lên, bóng loáng như những dải lụa dài nối tiếp nhau. Gió nhè nhẹ thổi qua, những chiếc lá lìa cành rơi, rơi trên vai áo người qua đường như lưu luyến quấn quýt nhau. Hoa sữa trên vỉa hè ngan ngát hương. Hoa đậu từng chùm rủ xuống lề đường như muốn nói con đường này thật tuyệt. Những buổi chiều hay những buôi tối mùa hè ngồi ở đây thật thú vị. Khi tan trường, con đường ấy lại đông đúc và nhộn nhịp hơn hẳn khung cảnh lúc sáng vì tiếng còi xe, tiếng í ới gọi nhau và cả tiếng cười phá lên giòn tan sau giờ học căng thẳng. Học sinh là lứa tuổi vô tư hồn nhiên nhất trong kí ức của chúng em.

Xem thêm:  Soạn bài: Tìm hiểu chung về văn tự sự

Dù trời nắng hay trời mưa thì em vẫn luôn gắn bó với con đường ấy để đi học. Con đường ấy đã trở thành một người bạn thân thiết không thể thiếu mỗi ngày. Nó không hề kêu ca, không hề phàn nàn bất cứ điều gì mà luôn âm thầm theo dõi và trở thành miền kí ức không thể thiếu.