Văn mẫu hay Trung học phổ thông

Nghị luận xã hội Hãy yêu thương khi bạn còn có thể

Nghị luận xã hội Hãy yêu thương khi bạn còn có thể
Đánh giá bài viết

Nghị luận xã hội Hãy yêu thương khi bạn còn có thể

Bài làm

Loading...

Tuổi thơ luôn là mảnh kí ức đẹp nhất mà ai cũng muốn sống mãi. Tái hiện lại khung cảnh làng quê với tuổi thơ, bộ phim “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” được ra mất dựa theo truyện dài cùng tên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Nhưng dù là phim hay truyện, tôi vẫn chú ý đến thói ích kỉ của Thiều và lòng bao dung tha thứ của Tường, bên những tháng ngày hồn nhiên ấy.

Tính ích kỉ là nguồn gốc của mọi sự tàn ác. Từ lâu, ích kỉ luôn tồn tại trong ta. ích kỉ nghĩa là làm việc chỉ đem lại lợi ích cho bản thân. Người ích kỉ chỉ biết nghĩ đến mình mà quên rằng “Con người chỉ có một cánh, vì vậy cho nên chúng ta phải ôm nhau để học bay”. Vậy hậu quả của ích kỉ là gì? Đó là lòng đố kị, ghen tức người khác mà quên ngắm nhìn khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc sống. Lòng ích kỉ khiến ta phải mang một túi đá vô dụng bên mình mà bỏ quên những hành lý khác, của tình yêu, hi vọng, niềm tin… ích kỉ chỉ khiến ta mệt mỏi, chỉ lo giữ tất cả cho mình mà quên rằng mọi thứ chỉ là nắm cát, ta càng nắm chặt thì dòng cát sẽ cứ tuôn ra không ngừng qua kẽ tay. Nhưng bên cạnh đó vẫn có những người có tấm lòng bao dung vị tha, như bé Tường, tuy là em nhưng luôn nhường nhịn và tha thứ cho anh mình.

Tấm lòng của con người cũng như trái tim được chia thành nhiều ngăn nhỏ. Và ôm trọn hết tất cả là lòng yêu thương, rộng lượng, là trái tim cao cả với nhịp đập của tình yêu. Lòng bao dung cũng như lòng ích kỉ, không thể cân đo, đong đếm mà biết được, nó thể hiện qua hành động của lí trí và trái tim. Khác với ích kỉ, lòng bao dung giúp ta bỏ xuống chiếc túi phiền muộn, và khi đôi vai ta bỏ đi một gánh nặng, ta sẽ giảm mệt mỏi. Lúc ấy, chính hành lý tình yêu sẽ nâng ta bay lên bằng đôi cánh của hạnh phúc, đón cơn gió mát của niềm tin và hi vọng, cho ta tận hưởng cuộc đời một cách trọn vẹn.

Trở lại câu chuyện tuổi thơ của Thiều và Tường trong “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”…

Thiều…

…tuy là anh nhưng lại chơi xấu em mình. Khi thấy Tường và Mận lén ăn thịt gà sau lưng mình, cậu đã hồ đồ lấy roi vụt vào lưng em đến nỗi Tường phải nằm liệt giường, để rồi ân hận phát hiện ra đó chỉ là trò chơi đồ hàng mà trẻ con trong xóm vẫn thường chơi.

Tường…

…tuy là em nhưng lúc nào cũng nhường nhịn, thương yêu anh hết mực. Khi bị Thiều đánh, Tường không oán trách mà còn dặn anh đừng nói với ba mẹ là mình đánh em, mà hãy nói Tường leo cây bị ngã.

Sự bao dung, tha thứ của Tường đã trở thành sức mạnh của tình yêu thương để cảm hóa lòng ích kỉ, đố kị của anh mình. Vì “Sự ích kỉ luôn cần được tha thứ, bởi không có hi vọng về thuốc chữa” (Jane Austen).

Loading...

Tôi và bạn, chúng ta đã quẳng gánh lo mà ích kỉ đem lại chưa? Tôi và bạn, chúng ta đều là nạn nhân của lòng ích kỉ. Và người tạo ra nó, lại chính là chúng ta. Vậy ta là thủ phạm.

Tôi và bạn, chúng ta đang bị lớp tuyết dày, lạnh giá phủ lên lòng vị tha của chúng ta. Và chúng ta cố đào đè tìm kiếm nó, trong khi tuyết vẫn đang rơi, thì làm sao ta có thể tìm thấy. Dường như, tôi và bạn, chúng ta đã đào sai chỗ, và hốt hoảng, chúng ta muộn màng nhận ra, làm sao đây, chúng ta đã “vô tình” chôn vùi nó.

Tôi và bạn, tìm người cầu cứu. Và thật gần, nhưng ta không bao giờ đến được: tuổi thơ. Tuổi thơ, thế giới không có sự ích kỉ, cũng chẳng chút đố kị, hờn ghen. Nhưng bước ra ngoài thể giới đó là những hung thần, biến trái tim bé nhỏ của chúng thành hung thần như họ. Ranh giới giữa hai thế giới thật mỏng manh, khi đã bước ra thì không quay về được nữa, khiến không ít người nuối tiếc thốt lên “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” để thấy được tuổi thơ tuy nhỏ nhưng lại là khoảng trời mênh mông, cư dân ở đó tuy nhỏ nhưng tâm hồn còn rộng lớn hơn mình, là dòng nước mát cuốn đi sự ích kỉ, đố kị.

Điều duy nhất con người có thể làm là cố gắng dập tắt ngọn lửa ích kỉ, để nước mát của lòng bao dung chảy trong tim. Ta không thể ngồi trên chuyến tàu cổ tích ở xứ sở thần tiên. Ta cũng không thể bước lên cỗ máy thời gian của Doraemon mà quay về quá khứ. Vì vậy, hãy xóa bỏ những hận thù, nhỏ nhen của lòng ích kỉ để sống trọn vẹn từng giây phút ngay bây giờ.

Trong xã hội hiện nay, con người bị cuốn theo guồng quay của công việc, tiền tài, đánh mất lòng bao dung, tha thứ. Nhiều vụ đánh nhau xảy ra phần lớn vì tính ích kỉ đang bám rễ trong lòng họ. Đức tính ấy, ban đầu là một vị khách ghé thăm, sau

trở thành một người bạn và là chủ nhân cai trị trái tim ta, gây ra hận thù, dẫn đến sự hồ đồ không đáng có. Mọi người hãy tha thứ và bao dung, nhưng cũng đừng tha thứ lỗi lầm của bản thân, để nhắc nhở bản thân sống tốt hcm, và hãy nhớ lòng bao dung của người khác, sẻ chia ngọn lửa ấm áp ấy, xua tan băng giá giữa người với người trong thế giới này. Lòng tôt, sự bao dung, tha thứ được sẻ chia, ích kỉ sẽ rời bỏ chúng ta.

“Một thìa muối hòa vào cốc nước, cốc nước trở nên mặn hơn. Một thìa muối hòa vào dòng sông, dòng sông vẫn ngọt ngào.” Sự ích kỉ làm lòng ta nhỏ bé, lòng bao dung tha thứ làm ta to lớn. Tâm hồn bạn là cốc nước hay dòng sông?

“Ngồi im trong gió nghe đêm rớt Chợt thấy hoa vàng trên cỏ xanh

Và hãy im lặng lắng nghe cách trẻ thơ tha thứ, bạn sẽ học được rất nhiều điều từ tâm hồn ngọt ngào của chúng đấy!