Văn mẫu hay Trung học phổ thông

Phân tích tác phẩm Đời thừa của Nam Cao

Phân tích tác phẩm Đời thừa của Nam Cao
Đánh giá bài viết

Phân tích tác phẩm Đời thừa của Nam Cao

Bài làm

Loading...

Nam Cao là nhà văn hiện thực xuất sắc của nền văn học Việt Nam.  “Đời thừa” là truyện ngắn tiêu biểu cho phong cách viết của ông. Tác phẩm viết về người tri thức tiểu tư sản nghèo trong xã hội cũ sống một cuộc sống nghèo đói triền miên mà “chết mòn” tinh thần.

Hộ là nhân vật chính của tác phẩm. Anh là một người sống có đam mê, ước mơ. Anh “mê văn”, ôm một “hoài bão” lớn về văn chương. Anh khao khát một ngày được rang danh tên tuổi. Sự nghiệp văn chương mà anh hướng đến thật cao đẹp: “nó ca ngợi tình thương, lòng bác ái, sự công bình”. Hộ quyết tâm theo đuổi nhưng rồi gặp Từ – một người phụ nữ “bị một gã Sở Khanh bỏ rơi với đứa bé mới đẻ”. Là người yêu nghệ thuật văn chương chân chính, Hộ không thể bỏ mặc Từ. Anh đã “mở rộng đôi cánh tay đón lấy Từ.”

Chính lúc này đây, Từ đã làm đảo lộn cuộc sống của Hộ. Hộ không phải chỉ lo mỗi mình, mà còn phải gánh vác trọng trách chăm lo gia đình. Trước đây Hộ “khinh những lo lắng tủn mủn về vật chất”, nhưng nay “những bận rộn tẹp nhẹp, vô nghĩa lí nhưng không thể không nghĩ tới, ngốn một phần lớn thì giờ của hắn”. Hắn không còn thời gian để nghĩ đến cái hoài bão lớn đó nữa, chứ đừng nói là thực hiện nó. Gác nó sang một bên, Hộ phỉa kiếm tiền – cách kiếm tiền duy nhất mà Hộ làm được là sáng tác. Vì miếng cơm manh áo của mình và cả gia đình, Hộ “phải cho in nhiều cuốn văn viết vội vàng”, để rồi “người ta đọc rồi quên ngay sau lúc đọc” – vốn là điều đi ngược lại với thứ văn chương Hộ vẫn theo đuổi ngày trước. Hắn cảm thấy đau đớn, nhục nhã: : “Chao ôi! Hắn đã viết những gì? Toàn những cái vô vị, nhạt nhẽo, gợi những tình cảm rất nhẹ, rất nông, diễn một vài ý rất thông thường quấy loãng trong một thứ văn bằng phẳng và quá ư dễ dãi. Hắn chẳng đem một chút mới lạ gì đến cho văn chương.” Biết cái mình đang làm là sai nhưng không thể từ bỏ được, đó là bi kịch của cuộc đời Hộ.

Cũng đã nhiều lúc Hộ muốn từ bỏ tất cả để quay lại với nghiệp văn chương “khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những cái gì chưa có.” Nhưng thứ nghệ thuật Hộ theo đuổi không phải là nghệ thuật vị nghệ thuật, mà là nghệ thuật vị nhân sinh. Hắn không thể viết một cách chân chính nếu như bản thân làm những điều bất chính. Và Hộ lại bị nỗi lo đồng tiền vây bám, không gì cứu vãn được.

Đây không chỉ là bi kịch của riêng mình Hộ mà còn là của tất cả những trí thức nghèo đang ôm những hoài bão đẹp để rồi bị vùi dập bởi xã hội đồng tiền. Thông qua tác phẩm, Nam Cao lên án tố cáo chế độ thực dân đã tước đi mọi lẽ sống chân chính của con người.