Monday, 14 Jun 2021
Văn mẫu hay lớp 6

Tả không khí bến tàu bến xe mà em có dịp chứng kiến

Tả không khí bến tàu mà em có dịp chứng kiến

Bài làm

Tôi có người chị gái đi học xa nhà, tít ở trên thành phố, cứ vài tháng chị mới về nhà một lần. Mỗi lần về nhà chị lại kể về quang cảnh bến xe lúc chị đi tìm xe về nhà, nghe chị kể mà tôi háo hức, ao ước một lần được chứng kiến tận mắt sự nhộn nhịp đó. Rồi một lần cả gia đình thăm ông bà nội, tôi đã được không khí bến xe ngày Tết là như thế nào.

Hôm đó là một ngày cuối mùa đông, vào những ngày giáp Tết, mọi người ai cũng muốn nhanh chân chọn cho mình chiếc xe để trở về quê nhà. Trông ai cũng nô nức, phấn khởi, có lẽ không khí bến xe đông đúc và náo nhiệt nhất chính là những dịp lễ Tết như thế này. Bước vào dòng người trong bến xe, tôi cảm nhận rõ tiếng bước chân dồn dập của những nam nữ, già trẻ đủ cả. Ai cũng tay xách nách mang những bao, những túi, nhiều gia đình còn bồng bế dắt díu theo những đứa nhỏ cùng nhanh chân trở về bến.

Khung cảnh mùa đông với khăn mũ rồi áo phao, áo ấm khiến cho cảm giác đã đông người lại càng đông hơn, tạo nên khung cảnh tấp nập của bến xe. Tôi và cả nhà lên chiếc xe của mình, tất cả ghế đã có người ngồi, chỉ còn đồ đạc đang được phụ xe xếp ở gầm xe. Ngồi trong xe quan sát và lắng nghe tôi cảm nhận một cảm giác thật khó tả. Nhìn mọi người di chuyển rồi tiếng í ới gọi nhau, tiếng chào mời của xe, tiếng loa phát thanh của bến xe, tất cả hòa trộn vào nhau. Ồn ào và náo nhiệt, hỗn độn và xô bồ đến nỗi chẳng thể nghe rõ ràng rành mạch được. Cứ chiếc xe này rời bến thì lại có chiếc xe khác cập bến, mà còn nhiều chiếc xe chưa được ra bến, nhiều chiếc chưa vào được bến vì tắc đường, vì có quá nhiều người đi ngang đi dọc khó mà kiểm soát được.

Xem thêm:  Tả em bé đang tập đi tập nói

Có lẽ những người ấy chỉ tìm cách lên xe nhanh nhất, sự lỡ mất chuyến xe rồi không biết chuyến sau liệu có còn đi được. Những người ở đây có thể là từ khắp nơi trên cả nước, bởi Hà Nội vốn là thủ đô của cả nước, rất nhiều người từ nhiều tỉnh thành lên đây làm ăn. Ngồi trên xe nhìn những hàng bán bánh mỳ rong tôi lại chợt thấy đói, rất nhiều những cô, chị bán bánh mỳ, trên tay bưng thùng bánh mỳ và đi đến các xe chào mời khách mua, có người còn lên tận trong xe để mời. Không chỉ có bánh mỳ, các loại bánh rán, bánh chưng rồi các loại nước cũng được người ta đem đi bán rong như thế.

Khách đi xe đã đông và nhộn nhịp, người ban hàng càng làm nhộn nhịp hơn. Rồi chiếc xe mà tôi ngồi cũng bắt đầu chuyển bánh, từ từ và chậm rãi di chuyển qua dòng người chật ních ngoài kia. Phải mất đến 20 phút xe của chúng tôi mới ra được đến đường chính. Giây phút đó tôi đã kịp ngoảnh lại nhìn quang cảnh của bến xe một lần nữa. Quả thật đó là một khó phai đối với tôi.

Đã rất lâu rồi tôi chưa ra lại bến xe nhưng những hình ảnh, không khí của bến xe đông đúc, nhộn nhịp và tất bật vẫn còn hiện rõ trong trí nhớ của tôi. Có lẽ sau này lớn lên tôi sẽ cảm nhận khác về bến xe nhưng những cảm nhận đầu tiên vẫn luôn là những cảm xúc đáng quý nhất.

Xem thêm:  Phân tích nhận xét của nhà thơ Hoàng Trung Thông: Vần thơ của Bác vần thơ thép Mà vẫn mênh mông bát ngát tình

Post Comment