Văn mẫu hay Trung học phổ thông

Viết cho tuổi 17 và những trải nghiệm cảm xúc mới mẻ đầu đời của em

Viết cho tuổi 17 và những trải nghiệm cảm xúc mới mẻ đầu đời của em

Bài làm

Loading...

Tuổi 17, cái tuổi cấp 3 lưng chừng chưa biết chọn cho mình một ước mơ hay một lối đi. Ngày ngày vùi đầu vào những bài kiểm tra của thầy cô, học những bài văn, những dạng toán, những công thức. Rồi cùng với đám bạn lang thang khắp các con phố.

Tuổi 17, là tuổi đã biết say nắng một ai đó, thói quen là hay theo dõi họ ở dưới sân trường, sân bóng, lớp học hoặc cả những lần cố ý đi ngang lớp học người ta vì chỉ muốn nhìn họ mỉm cười. Và cảm giác giận hờn khi thấy người mình yêu thương đi cùng người khác, là khi tin nhắn không được phản hồi cũng làm lòng ta thêm bồn chồn, khó chịu.

Tuổi 17, nhận ra rằng Văn học cảm thụ, Văn học nghị luận, ngữ pháp tiếng Anh, từ mới tiếng Anh, công thức Toán học, phản ứng Hóa học, thí nghiệm Vật lí, Sinh học, ghi chép Lịch sử, tin tức Địa lý, kinh tế, chính trị… Thứ nào cũng như thứ nào, cố gắng nhiều hơn một chút. Vì chính bản thân của một năm sau, vì những vất vả, những kì vọng của ba mẹ và vì một người con trai ở trong tim. 17 tuổi, nhất định phải cố gắng, nhất định phải học tốt.

Tuổi 17, cái tuổi ngang bướng. Khó chịu với mọi thứ không hài lòng với mình. Trở nên cáu gắt vì lời nhắc nhở của mẹ.

Tuổi 17, ngổn ngang những suy nghĩ trong đầu về bạn bè, về gia đình, về tương lai. Chẳng còn bao lâu nữa là sẽ kết thúc cuộc đời học sinh. Không còn được đến trường học mỗi ngày, không còn được ngắm nhìn ngôi trường hồng qua ô cửa sổ thêm nữa, không được gặp những người bạn, người thầy đã từng gắn bó… Không ít lần tôi nghĩ về cảnh tượng khoảng cách sẽ dần chia cắt tình bạn, rồi về sau ngoài vài câu xã giao, cũng chẳng có gì để nói. Nhưng tương lai là chuyện của tương lai, nên tôi cứ sống hết mình cho hôm nay trước. Dù không ai biết trước tương lai sẽ như thế nào, mỗi người sẽ đi về đâu và vì chúng ta còn cả quãng đường dài phía trước.

Tuổi 17, những sở thích ngày bé đã chìm vào quên lãng, những ước mơ nhỏ nhoi không được nuôi dưỡng, những trò nghịch phá vô tội vạ cũng bớt đi nhiều.

Tuổi 17, những suy nghĩ trong tâm tư đã bắt đầu có chút gì đó thay đổi. Không còn ồn ào, náo nhiệt thường xuyên nữa mà thay vào đó là những phút trầm mặc, lặng lẽ.

Tuổi 17, cái tuổi cũng đã đến lúc tự nhận thức cho chính bản thân mình rằng: Con người ai cũng sẽ lớn, rồi cũng đến lúc nhìn về cái thời còn được bảo bọc, yêu thương, không lo không nghĩ và rồi nhận ra tất cả đã trở thành hồi ức mà sẽ mang theo suốt cuộc đời này.

Nắng có, mưa có, rồi ngày mai trời lại sáng và bầu trời lại xanh. Đúng 17, mọi thứ còn dang dở nhưng hãy xác định cho mình một đích đến, không nhất thiết là cánh cửa Đại học, chỉ cần chọn cho mình một ước mơ một hoài bão mà mình muốn đạt đến.

Loading...