Friday, 6 Dec 2019
Uncategorized Văn mẫu hay Trung học phổ thông

Viết về cảm xúc với mái trường em yêu

Viết về cảm xúc với mái trường em yêu

Bài làm

Loading...

“Thầy kể về vầng trăng, trong ca dao thuở nào

Thầy kể về cơn mưa, trên đồng ruộng bao la…”

Không  biết tự bao giờ những giai điệu thiết tha ấy  cứ  văng vẳng bên tai tôi mỗi khi nghĩ đến thứ hai của mình. Suốt cả chặng đường đời, có lẽ những ngày tháng cắp sách đến trường là quãng đẹp nhất. Đặc biệt, từng giờ từng phút của năm cuối cấp này sẽ luôn ghi mãi trong tim, sẽ trở thành những khó quên trong cuộc đời học sinh. Và ngôi trường THPT Phan Bội Châu  sẽ là nơi viết nên những kí ức khó phai trong lòng tôi.

Galileo từng nói: “Chúng ta không thể dạy bảo cho ai bất cứ điều gì, chúng ta chỉ có thể giúp họ phát hiện ra những gì còn tiềm ẩn trong họ”. Đối với tôi, ngôi trường tốt nhất không phải là ngôi trường chỉ chăm chăm vào , việc thi cử, mà ngôi trường tốt nhất còn phải là nơi có được sự đầu tư và phát triển ở nhiều mặt không chỉ riêng học tập, là nơi tạo điều kiện cho học sinh thể hiện được hết khả năng của mình theo hướng tích cực. Và THPT Phan Bội Châu chính là một ngôi trường như thế.

Từ việc học đến thể dục thể thao, văn nghệ,…, tất cả đều được quan tâm và đều đạt chất lượng cao. Chưa bao giờ tôi lại cảm thấy quý trọng từng tiết học, từng giờ sinh hoạt như những năm cấp ba này. Tôi có thể nhìn thấy được sự chuẩn bị chu đáo  được chuẩn bị trong từng  bài học, bài kiểm tra và có thể cảm nhận được tình cảm, sự chân thành của các thầy, các cô gửi trong từng bài giảng. Ai cũng đều có một cách in vào lòng mỗi chúng tôi một dấu ấn riêng. Có những , cô giáo đã trở thành những “huyền thoại” đối với học sinh Phan Bội Châu qua từng thế hệ. Vì điều gì? Không chỉ là sự nghiêm khắc hay sự hài hước đáng yêu mà còn là vì những lời giảng đi vào lòng người mà khó có thể nhầm lẫn với bất kì ai. Tất cả thầy cô từng ngày từng tháng qua đã hỗ trợ hết mình vì đàn em thân yêu. Học sinh trường Phan những khóa gần đây sẽ không thể không biết đến tính nghiêm nghị của thầy Đinh Tấn Đê, lời giảng truyền cảm của cô Mai Hương hay những bài học ấn tượng từ thầy Trần Đồng,.. Dù là ai nhưng thầy , cô  sẽ mãi là những hình ảnh đẹp trong ký ức của học trò.

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích Trao duyên để làm rõ nỗi đoạn trường về tình duyên lỡ bỏ trích Truyện Kiều của Nguyễn Du

Là một phát triển toàn diện, nên tất nhiên việc kiến thức luôn song hành cùng với truyền thống. Nhằm khơi gợi nguồn cảm hứng cho học sinh, mỗi buổi chào cờ là một chương trình được chuẩn bị rất chu đáo, một chủ đề mới được bắt đầu và là những trải nghiệm thú vị. Tôi đã được học hỏi nhiều điều. Đó là những buổi sinh hoạt vui nhộn kỷ niệm ngày 26/3, những giây phút trang nghiêm trong chương trình chào cờ  22/12 hay gần đây nhất là buổi sinh hoạt “Giao lưu truyền thống với cựu tù chính trị”. Lần đầu tiên chúng tôi được mắt thấy, tai nghe một nhân vật lịch, một bằng xương bằng thịt  trở về từ cõi chết, từ những trận tù đày của giặc. Mỗi một câu nói của bác – người cựu tù chính trị trong buổi  giao lưu  hôm ấy –  đã tiếp thêm  sức mạnh, khơi dậy và tin thần dân tộc trong các thế hệ học sinh chúng tôi. Chúng tôi như được trở về quãng thời gian đầy gian khổ mà hào hùng  của các thế hệ cha ông. Thật sinh động và dâng trào cảm xúc hơn cả những bài giảng Lịch sử mà tôi từng được học về một nước Việt Nam “ngàn lần anh hùng”. Thật tuyệt vời cho học sinh khi có những giây phút rất đỗi tự hào này.

Ngoài ra trường tôi đã không ngừng tạo điều kiện để tôi và các bạn có thể trải nghiệm nhiều hơn nữa. Bởi đơn giản, muốn vững bước trên đường đời thì chỉ riêng kiến thức sách vở thôi là chưa đủ mà phải còn trau dồi và nâng cao kỹ năng và kinh nghiệm sống. Đó chính là lý do không ít Câu lạc bộ đã ra đời đáp ứng theo mong muốn và khả năng của tất cả các học sinh toàn trường. Quả là một ngôi nhà thứ hai đúng nghĩa.

Riêng bản thân tôi, trường Phan không chỉ nơi học văn hóa mà còn là nơi lưu giữ những tình cảm yêu thương đoàn kết thời học sinh.  Tôi vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác trong buổi lễ khai giảng đầu tiên. Đó là một ngày đẹp trời, buổi lễ được diễn ra trong không khí hân hoan của học sinh khối 11, sự tiếc nuối của khối 12 và sự ngỡ ngàng của khối 10 chúng tôi. Đến lúc MC (sau này được biết là thầy Nguyễn Thanh Xuân) hô: “Chào mừng tất cả các bạn học sinh khối 10 gia nhập vào mái nhà chung của đại Phan Bội Châu”, tôi cảm thấy có một cái gì đó rất thiêng liêng đang bao trùm xung quanh mình. Xúc động không dám bật thành tiếng. Tôi từng nghĩ những cảm giác này chỉ có ở miêu tả trong sách vở mà thôi nhưng ngày hôm ấy đã  làm tôi yêu cuộc đời học sinh của mình hơn cả.  Tình thân giữa mọi người với nhau có lẽ đã được xuất phát từ mái trường này. Tôi cảm thấy rất vui khi được làm quen và học hỏi với những bạn bè cùng trang lứa – những người đã cùng tôi tạo nên một thanh xuân hồn nhiên rực rỡ. Dù khác lớp hay không cùng khối nhưng những hoạt động của trường đã kéo chúng tôi lại gần nhau hơn. Tôi đã gặp và quen biết những người bạn cùng chí hướng với mình, và tất cả đã hứa hẹn cùng nhau bước vào  cánh cửa Đại học. Đặc biệt, mãi cho đến những năm tháng này, tôi mới cảm nhận được những điều mà trước đây tôi đã từng cho là mớ lý thuyết sáo rỗng trong sách vở: thầy cô, chính là người cha, người mẹ thứ hai của mình. Tôi còn nhớ cái lần mình bị áp lực từ học tập và sau kì thi Học sinh giỏi. Tôi đã không thể bình tĩnh và luôn muốn bật khóc khi đến mỗi tiết học mà trước kia tôi đã luôn trân trọng. Tôi thấy sợ khi phải đối mặt với đống bài kiểm tra  và rất nhiều kiến thức đã bỏ dở trong khi ôn thi. Chính lúc đó,  người thầy ấy đã kéo tôi ra khỏi mớ hỗn độn đó. Thầy đã dành những lời khuyên quý báu và tạo điều kiện cho tôi sống lại những đam mê của chính mình để làm động lực vượt qua những khó khăn hiện tại. Đó là người mà tôi sẽ mãi luôn biết ơn, thầy Thái Tăng Sỹ. Không chỉ riêng thầy, không ít người đã dành cho tôi những tình cảm vô giá. Tôi sẽ không quên được những lời an ủi vỗ về của thầy Chính Hữu, hay cái ôm yêu thương của cô Ngọc Linh khi tôi trở về từ thất bại của kì thi Olympic TP. HCM. Bạn bè trở về với chiến thắng trong sự chào đón của , riêng tôi không được một ai đứng ở cổng trường cả. Mà ở đó, chỉ có một giáo viên đã đồng hành trong suốt thời gian ôn luyện, là cô. Vừa trông thấy cô, tôi vội chạy đến ôm chầm ngay, mặc cho giày vẫn đang mang dở một chiếc. Với tôi lúc ấy, vòng tay cô như một bến bờ cho chiếc thuyền tôi dừng lại sau một hành trình mệt mỏi. Ngoài ra còn rất nhiều bến bờ khác nữa, vẫn luôn dang rộng tay chờ đón những đứa học trò nghịch ngợm này. Và tôi tin chắc rằng, học sinh nào trong chúng tôi cũng đều có một lần đáng nhớ như vậy với người giáo viên của mình. Những lần như thế, tôi lại càng thấy trân quý những con người đang làm nghề giáo này nhiều hơn.

Xem thêm:  Soạn bài Tôi đi học của Thanh Tịnh

“Nếu người kỹ sư vui mừng nhìn thấy cây cầu mà mình vừa mới xây xong, người nông dân mỉm cười nhìn đồng lúa mình vừa mới trồng, thì người giáo viên vui sướng khi nhìn thấy học sinh đang trưởng thành, lớn lên.” (Gôlôbôlin). Có lẽ tôi và các bạn đã nợ các thầy cô – những người lái đò trường THPT Phan Bội Châu – rất nhiều lời cám ơn và cả những lời xin lỗi. Nếu kể ra thì có lẽ sẽ không biết bao nhiêu cho đủ những tình cảm mà thầy cô đã dành cho chúng tôi. Trải qua trọn vẹn 3 năm học ngắn ngủi, rồi từng lớp, từng thế hệ cũng phải rời đi và bước trên con đường của chính mình. Song tất cả có lẽ sẽ không quên những giây phút đang ngồi dưới mái trường này, nơi có tiếng thầy Hiệu trưởng quen thuộc hay bức tượng cụ Phan hiên ngang giữa sân trường với niềm tự hào “Tôi là học sinh Phan Bội Châu!”. Riêng bản thân tôi, tôi muốn gửi lời cám ơn chân thành nhất đến  những thầy giáo, cô giáo đã luôn yêu thương, ủng hộ và giúp đỡ mình trong thời gian vừa qua, dù có người chỉ dạy mỗi một tiết hay chỉ gặp gỡ tiếp xúc ở nhiều hoàn cảnh khác nhau mà chưa đứng lớp tôi một lần nào.  Tất cả sẽ là hành trang để tôi và các bạn có thể tiếp tục vững bước trên sự lựa chọn của mình mà ở nơi đó, chúng tôi có thể cất cao tiếng hát tràn đầy niềm tự hào: “Học sinh Phan Bội Châu quyết tâm thề nguyền làm rạng danh nước non…”.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ sau khi đọc truyện Em bé thông minh
Loading...

Post Comment