Văn mẫu hay Trung học cơ sở

Viết về hình ảnh người cha thân yêu- văn lớp 7

Viết về hình ảnh người cha thân yêu- văn lớp 7
Đánh giá bài viết

Đề bài: Viết về hình ảnh người cha thân yêu

Bài làm

Loading...

Em sinh ra đã không được hưởng nhiều tình yêu thương của mẹ. Bởi khi em được 10 tháng tuổi thì mẹ em bị bệnh ung thư vú rồi qua đời. Một mình ba em vừa làm cha vừa làm mẹ, chăm sóc nuôi nấng 3 chị em em nên người. Em may mắn được làm con út và cũng bởi vì em được hưởng tình cảm của mẹ ít nhất, nên trong nhà ai cũng thương em nhiều, đặc biệt là ba em.

Ba em không phải là kỹ sư, cũng chẳng làm bác sĩ như người ta thường tả. Ba em chỉ là một người nông dân lao động phổ thông bình thường. Ngày ngày, khi công việc đồng áng nhàn rỗi ba em thường theo người ta đi làm rất nhiều việc, khi thì phụ hồ, gánh vữa, xây những ngôi nhà cho bà con trong xóm. Những lúc nghề phụ hồ ít việc, ba em lại theo người ta đi vác gạch thuê ở những lò gạch trong làng. Rồi lâu lâu, ba em cũng theo người ta đi lên Lạng Sơn đánh hàng gia dụng về buôn bán.

Dù làm công việc nào thì ba em cũng vô cùng vất vả, những công việc như phụ hồ, vác gạch luôn tốn nhiều sức khỏe, phải làm việc giữa trời nắng chang chang, mồ hôi chảy ra như tắm, làm ướt đẫm chiếc áo bộ đội cũ kỹ của ba em.

Sau mỗi lần đi làm về nhìn ba thở mệt nhọc em thường chạy ra và rót cho ba một ly nước. Em cũng thường xuyên nhổ tóc sâu, đấm lưng cho ba. Những lúc như vậy, em thấy những nếp nhăn trên khuôn mặt ba lại giãn ra đôi chút. Ba nằm ngả lưng vào chiếc ghế tựa cũ, rồi lim dim đôi mắt.Em thích ngắm ba lúc đó, thích nhìn thấy khuôn mặt ba thật gần, làm cho ba những điều giản dị phù hợp với sức mình.

Em biết ba vất vả nhiều lắm, ba chính là trụ cột trong gia đình em, một mình phải lo toan cho ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học chắc chẳng dễ dàng gì. Ba gánh trên đôi vai gầy guộc của mình cả một gia đình lớn, gánh luôn cả trách nhiệm của một người vợ, người mẹ đối với các con. Ba luôn phải diễn rất nhiều vai trong gia đình, nên chị em em thương ba nhiều lắm.

Em nhớ có lần chị Hai của em tới tuổi dậy thì, tự dưng chảy máu. Nhà không có người phụ nữ chị Hai lo lắng lắm. Chị tưởng mình bị bệnh ung thư giống như trong mấy bộ phim Hàn Quốc thường chiếu. Chị khóc rất nhiều, lo lắng tâm sự cùng em, nhưng em lúc đó mới học lớp 2 có hiểu gì đâu. Nên chỉ biết lau nước mắt cho chị mà thôi.

Em bảo chị đợi ba về rồi đưa đi bác sĩ, nhưng chị Hai nhất định không chịu. Chị lo lắng sợ ba buồn lòng. Chị Hai nói “Nhà mình nghèo ba phải lo lắng cái ăn cái mặc cho ba đứa cũng khổ lắm rồi, giờ chị bị bệnh ung thư như thế này thì ba biết làm sao?“. Nên chị nhất quyết không nói cho ba biết.

Tối đó, ba về nhà người đẫm mồ hôi vì mệt, khi ba thay áo vô tình nhìn thấy chiếc quần chị Hai bị vương chút màu đỏ. Ba hốt hoảng hỏi chị hai bị làm sao. Rồi chị Hai òa khóc kể cho ba nghe mọi chuyện. Nghe xong ba cũng khóc, khiến cho em vô cùng lo lắng tưởng Hai sắp chết thật.

Nhưng rồi ba xoa đầu Hai và bảo “Ba có lỗi với con ba mải mê kiếm miếng ăn mà quên không dạy con những điều tối thiểu của một người con gái“. Khi ba nói thế cả em và Hai đều tròn mắt chẳng hiểu gì, nhưng sau này khi em lớn lên và trưởng thành thành một cô gái, thì em cũng đã hiểu những gì ba nói.

Loading...

Nhà không có mẹ, nên chúng em cũng tự ý thức được mình thiệt thòi nhiều lắm. Chúng em cũng thương ba nhiều hơn, vì thương ba nên mấy chị em rất ít khi đau ốm. Nhưng có lần, em bị sốt tới 40 độ người co giật. Ba vội vàng bế em tới bệnh viện quên cả mang dép. Trong khi em được các bác sĩ cấp cứu tỉnh dậy nhìn đôi chân ba bị mảnh sành đâm tới chảy máu, khiến em bật khóc.

Em thương ba, thương cho người đàn ông gánh vác ba đứa con thơ trên vai. Nhiều lần Hai em bảo ba đi lấy mẹ mới về cho chúng em, nhưng ba không muốn. Ba bảo “Mình nghèo lại đông con ai thèm lấy“. Thế rồi, Hai dẫn về một cô thợ may, người thường xuyên giúp đỡ nhà em, may cho chúng em những bộ váy áo từ vải thừa chắp lại để chúng em diện. Chúng em rất quý cô, mong cô là mẹ mình, nhưng ba không đồng ý. Ba bảo “Không nên làm khổ người ta con ạ”

Thế là ba cứ sống một mình như vậy, cho tới khi chúng em trưởng thành. Giờ chị Hai em đã có gia đình riêng. Anh Ba đã lớn có thể đi làm kiếm tiền phụ ba và giúp em học hành. Ba được nghỉ ngơi nhiều hơn, không còn phải làm những công việc nặng nhọc nữa. Mỗi ngày ba thường chăm sóc cho vườn cam của nhà xanh tốt, ra trái đều quả, sai cành, để tới mùa vụ gọi người tới bán. Mỗi vụ cam thu nhập cũng kha khá, nên em được sắm quần áo mới nhiều hơn.

Ước nguyện cuối cùng của ba là thấy em được vào đại học, giỏi giang, là ba có thể ra đi gặp lại mẹ nơi suối vàng. Mỗi lần ba nói thế em chỉ biết khóc, em bảo “không cho ba xa chúng con đâu, không cho”. Em ước mong ba của em sống mãi với chúng em, để chúng em có thể báo đáp công ơn to lớn của ba. Ba là người tuyệt vời nhất trong lòng em, là tấm gương sáng để em noi theo cho tới suốt cuộc đời.

Nguồn: Tài liệu văn mẫu